Quảng Trị quê mình

Với lối thơ bình dị mà gần gũi, nhà thơ Tạ Nghi Lễ đã làm xao xuyến biết bao lòng người. Ai đi xa cũng có cảm xúc dâng trào.

Có nơi mô như ở quê mình

Nghĩa trang trắng mỗi triền cát mặn …

Hạt lúa củ khoai giữa mùa Nam nắng

Bưng chén cơm ăn sao đắng cả lòng.

canh dep

 

Có nơi mô như ở quê mình

Đã qua hết một thời binh lửa

Hiu hắt còn đây Cổ Thành nỗi nhớ

Sỏi đá nào vang mãi âm xưa …

 

Miền Trung, ơi miền Trung

Khúc ruột thắt giữa hai miền đất nước

Đất chật họ tên không cần chữ lót

Cơ cực gì đeo đẵng suốt trăm năm.

 

Miền Trung, ơi miền Trung

Nắng hạn cháy lưng, mưa dầm lụt lội

Trời thử thách người, trời như bắt tội

Cơn bão qua rồi cây bí vàng bông …

song-hieu-mai-xa

 

Không có nơi mô như ở quê mình

Không có nơi mô như ở quê mình
Nên ai đi xa cũng hoài nỗi nhớ …

Tạ Nghi Lễ

    Gửi bình luận

    Your email address will not be published. Required fields are marked *

    CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH