Gửi Quảng Trị thân yêu

Đây là bài thơ nổi tiếng của của cố nhà thơ- nhạc sĩ Tạ Nghi Lễ quê ở Lâm Xuân, Gio Mai, Gio Linh, Quảng Trị. Bài thơ là nỗi niềm thương nhớ, một nỗi nhớ quê da diết vô bờ của người con xa xứ. Tôi sẽ về..điệp khúc ấy được nhắc đi nhắc lại với sự day dứt khôn nguôi. Những ca từ mộc mạc, bình dị này luôn canh cánh trong lòng người con Quảng Trị mỗi khi nhớ về..!

Xin tạ lỗi cùng quê hương

Hai mươi năm chưa hề trở lại

Nợ áo cơm, dặm đường xa ngái

Lòng hẹn lòng tôi nhé, về quê.

 

Tôi sẽ về tìm lại ấu thơ

Con sông nhỏ một thời tắm mát

Chiều thị xã, hương sầu đông thơm ngát

Tiếng ve khô cong ngọn gió Nam Lào.

 

Tôi sẽ ngược đường Chín

Từ Đông Hà, Mộc Đức, Lâm Lang

Phiên chợ Huyện, ngày xưa

Cam Lộ Ấu thơ tôi mê mải đi tìm.

 

Tôi sẽ xuôi dòng sông Hiếu

Về Lâm Xuân, Nhĩ Hạ, Gio Linh

Đêm sóng biển, rạt rào bất tận

Não lòng người: “… ăn nửa trái sim”.

gui-quang-tri-than-yeuTập thơ nổi tiếng của cố nhà thơ-nhạc sĩ Tạ Nghi Lễ

 

Tôi về với trăng đêm cầu An Lạc

Mối tình đầu tôi đã đánh rơi

Em giờ cuối chân trời trôi dạt

Trong đục nào, em chạnh nhớ đến tôi.

 

Tôi sẽ về ăn nem chợ Sãi

Món quê hương thèm đến nao lòng

Mùa lũ lụt, hương rằm tháng bảy

Thạch Hãn đôi bờ, sóng nước mênh mông.

 

Tôi sẽ về ngã ba Long Hưng

Trăng mát lạnh một trời tỉnh lỵ

Tôi, chú bé, ngày xưa trọ học

Phượng rụng vai người xao xác mùa thi.

 

Tôi sẽ về La Vang

Nghe chuông đổ đôi bờ nhật nguyệt

Tiếng cầu kinh trầm buồn, tha thiết

Ai như tôi đi, giữa cõi vô cùng.

 

Tôi sẽ về thăm,

Về thăm tất cả

Từ bờ tre, giếng nước, ao làng…

Ai cũng có một thời tâm tưởng

Suối nguồn nào cũng trở lại với dòng sông.

Tạ Nghi Lễ

    Gửi bình luận

    Your email address will not be published. Required fields are marked *

    CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH