Đông Hà người phụ nữ tàn mà không phế

Từ một cô bé tật nguyền vượt qua số phận bằng nghị lực của mình, chị Huế trở thành một vận động viên nổi tiếng và một tấm gương điển hình trong sản xuất kinh doanh giỏi, một công dân tiêu biểu của thành phố Đông Hà. Chị Huế thật xứng đáng với lời dạy của bác Hồ: Tàn nhưng không phế.

Gặp chị Hồ Thị Huế trong buổi hội thảo xúc tiến thành lập Liên hiệp Hội Người khuyết tật tỉnh Quảng Trị diễn ra vào tháng 8 năm 2013.Sau khi đọc xong bài tham luận, chị Huế đã kể cho tôi nghe về quá trình vươn lên từ một cô bé tật nguyền để đến với  thể thao thành tích cao.Chị sinh ra và lớn lên ở phường Đông Lương  Đông Hà, Quảng Trị. Sau một lần đi làm đồng về chị đã bị tai nạn và phải cắt bỏ đi cái chân trái, lúc đó chị như mất đi tất cả, cuộc sống như đã khép lại. Chị Huế chia sẻ: Sau khi bị cắt đi một chân, chị bi quan lắm, tối nào cũng ngồi khóc thôi. Chị cứ nghĩ con gái mà cụt mất một chân thì coi như hết rồi…Thời gian này chị cũng hay nghĩ quẫn và buồn lắm chú ơi..

 dong-ha-nguoi-phu-nu-tan-ma-khong-phe

Chị Huế đọc tham luận tại buổi hội thảo xúc tiến thành lập Liên hiệp Hội Người khuyết tật tỉnh Quảng Trị.

Tưởng chừng đời mình đã khép lại với cuộc sống của một người khuyết tật. Thế nhưng, cuộc đời chị bắt đầu bước sang trang mới, đó là lúc mà lần đầu tiên chị tham giai Giải Thể thao Người khuyết tật tỉnh Quảng Trị năm 1997. Với tinh thần nghị lực và khiếu bẩm sinh của mình nên qua giải thi đó chị đã giành nhiều huy chương quan trọng và rồi lại được chọn vào đội tuyển thể thao người khuyết tật của tỉnh. Khi vào đội tuyển chị đã tích cực tập luyện và học hỏi kinh nghiệm những người đi trước. Từ thành tích xuất sắc của một vận động viên khuyết tật tỉnh, chị đã được tham gia nhiều giải thi đấu thể thao dành cho người khuyết tật ở sân chơi toàn quốc, khu vực Đông Nam á và Châu á Thái Bình Dương. Thành tích đáng nhớ nhất của chị là năm 2002, tại Đại hội Thể thao Người khuyết tật khu vực Châu á Pusan Hàn Quốc, chị giành 1 HCB cự ly 400m tự do sau một chặng đua tài ngang ngửa với một VĐV tên tuổi của Trung Quốc.

Một năm sau, tại đấu trường khu vực, chị lại phá kỷ lục ghi tên mình vào bảng vàng Đông Nam á. Gần như năm nào VĐV Hồ Thị Huế cũng mang về cho thể thao người khuyết tật nước nhà  những tấm  HCV ở các cự ly. Tại ASEAN Para Games 5 tại Philippin ( 2005), VĐV Hồ Thị Huế đã phá kỷ lục ở các cự ly 200m, 100m và 50m…v.v. Với những thành tích đó, nhiều năm liền chị được bầu chọn là một những VĐV tiêu biểu toàn quốc. Bên cạnh nhiều giấy khen, bằng khen của của các cấp, các ngành, năm 2012, chị vinh dự được tặng thưởng Huân chương Lao động hạng Hai. Với trên hàng chục HCV ở các kỳ tham dự Đại hội TDTT, Giải thể thao người khuyết tật quốc tế, thế nhưng ít ai biết rằng: Điều kiện tập luyện của chị và nhiều VĐV khuyết tật ở Quảng Trị trước năm 2002 vô cùng khó khăn. Và tôi cũng rất ấn tượng với câu nói đùa mà thật của chị: Tôi đã bơi từ hố bom Quảng Trị cho đến Busan Hàn Quốc để chinh phục Thái Bình Dương.

 

Với bộ sưu tập thành tích dày cộm trên các đấu trường khu vực và quốc tế của một vận động viên thể thao khuyết tập, chị Huế đã vượt qua rào cản cuộc sống tật nguyền để trở thành người có ích cho xã hội. Hiện nay chị Huế đang công tác tại Hội Thể thao Người khuyết tật tỉnh Quảng Trị với chức vụ là chánh văn phòng. Dẫu công việc văn phòng bận rộn, nhưng chị Huế vẫn chu tất và hoàn thành tốt công việc của mình, đồng thời hướng dẫn những động viên khuyết tật tham gia tập luyện thể thao.

Ngoài công việc cơ quan, ở nhà chị Huế cũng là một người làm kinh tế giỏi, chị đang là giám đốc của công ty TNHH MTV Thành Huế, chuyên về đồ gỗ mỹ nghệ nội thất với doanh thu mỗi năm gần 500 triệu đồng. Công ty của chị cũng đã giải quyết cho gần 10 lao động thường xuyên, trong đó có nhiều lao động là người khuyết tật. Đặc biệt, công ty của chị Huế được công nhận là đơn vị xuất sắc trong việc đào tạo nghề cho người khuyết tật. Với tiền thưởng của các giải thi đấu thể thao và kinh doanh của công ty, chị Huế đã xây được ngôi nhà khang trang tại khu phố 10, phường 5, thành phố Đông Hà.

Dù đã bước qua tuổi 50, với chức “ bà nội” và việc nhà việc nước bận rộn, nhưng chị Huế vẫn không quên tập luyện thể thao. Chị tâm sự: Chị có được như ngày hôm nay là nhờ vào thể thao, nên dù có lớn tuổi đến mấy thì chị cũng tập luyện thể thao vì đó là môn nghệ thuật đã cứu sống mình..!

Thiên An

    Gửi bình luận

    Your email address will not be published. Required fields are marked *

    CÓ THỂ BẠN SẼ THÍCH